8/06/2018

Bộ trưởng Công an: Các thế lực phản động ngày càng xảo quyệ

Theo Thượng tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an, hiện nay các thế lực thù địch, phản động không ngừng gia tăng các hoạt động chống phá, với phương thức, thủ đoạn ngày càng tinh vi, xảo quyệt, manh động, nguy hiểm. Trong đó, có sự lôi kéo, kích động, móc nối giữa các đối tượng phản động, cơ hội chính trị với các đối tượng hình sự, đối tượng có tiền án, tiền sự, nghiện ma túy, như vụ việc đã diễn ra ở tỉnh Bình Thuận và một số địa phương.


Thượng tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an (ảnh IT).
Nhân kỷ niệm 56 năm Ngày truyền thống của lực lượng Cảnh sát nhân dân (20.7.1962 – 20.7.2018), Thượng tướng Tô Lâm, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Bộ trưởng Bộ Công an có bài viết đăng trên cổng thông tin điện tử của Bộ với nhiều nội dung rất quan trọng.
Sau khi điểm qua những hoạt động và thành tích lực lượng Cảnh sát nhân dân (CSND), Thượng tướng Tô Lâm cho biết, chỉ tính từ năm 1986 đến nay, đã có hơn 150 cán bộ, chiến sĩ CSND hy sinh, gần 1.000 cán bộ, chiến sĩ bị thương hoặc phơi nhiễm HIV trong công tác, chiến đấu. Thượng tướng Tô Lâm cũng đúc rút ra những bài học quý giá trong quá trình công tác, chiến đấu của lực lượng CSND.
Theo Bộ trưởng Bộ Công an, trong thời gian tới tình hình thế giới, khu vực có nhiều thời cơ, thuận lợi nhưng cũng có những thách thức, tác động trực tiếp đến sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của nhân dân ta. Các thế lực thù địch, phản động không ngừng gia tăng các hoạt động chống phá, với phương thức, thủ đoạn ngày càng tinh vi, xảo quyệt, manh động, nguy hiểm. Trong đó, có sự lôi kéo, kích động, móc nối giữa các đối tượng phản động, cơ hội chính trị với các đối tượng hình sự, đối tượng có tiền án, tiền sự, nghiện ma túy, như vụ việc đã diễn ra ở tỉnh Bình Thuận và một số địa phương trong toàn quốc thời gian qua.
Về tình hình trật tự an toàn xã hội và tội phạm, trước tác động, móc nối của các loại tội phạm quốc tế và khu vực, tội phạm trong nước tiếp tục có xu hướng “quốc tế hóa” mạnh mẽ hơn, tiềm ẩn nhiều phức tạp.
Sự xuống cấp của đạo đức xã hội, lối sống vị kỷ, thực dụng, vô cảm, tuyệt đối hóa các nhu cầu, lợi ích cá nhân làm gia tăng tình trạng tội phạm sử dụng bạo lực, xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm của con người, tệ nạn xã hội, nhất là trong lớp trẻ. Bên cạnh đó, cùng với việc sử dụng vũ lực chống trả quyết liệt, cản trở, gây khó khăn cho hoạt động điều tra, xử lý tội phạm, các đối tượng phạm tội, vi phạm pháp luật về trật tự an toàn xã hội sẽ có xu hướng tăng cường sử dụng vật chất, các lợi ích khác mua chuộc, lôi kéo; các thủ đoạn gây ảnh hưởng đến cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân nói chung, CSND nói riêng để được bao che hoặc tạo điều kiện trong hoạt động gây án, vi phạm pháp luật.

Lực lượng Cảnh sát nhân dân trải qua 55 năm công tác, chiến đấu trưởng thành (ảnh Học viện Cảnh sát nhân dân).
Bộ trưởng Tô Lâm cũng yêu cầu lực lượng cảnh sát cần tập trung thực hiện tốt các giải pháp: Nhận thức đầy đủ, sâu sắc mục tiêu cao nhất của công tác bảo đảm trật tự an toàn xã hội, đấu tranh phòng chống tội phạm là xây dựng xã hội trật tự, an toàn, kỷ cương, lành mạnh, cuộc sống bình yên, hạnh phúc cho nhân dân. Phát hiện, điều tra, xử lý tội phạm kịp thời, nhanh chóng, chính xác là rất cần thiết và quan trọng nhưng không thay thế cho toàn bộ công tác đấu tranh phòng chống tội phạm, từ đó, chấm dứt tình trạng “chạy theo thành tích”, chỉ chú trọng đến điều tra, xử lý tội phạm mà không chú ý đến phòng ngừa tội phạm.
Đẩy mạnh công tác nghiệp vụ cơ bản, nâng cao hiệu quả, chất lượng công tác phòng ngừa tội phạm và vi phạm pháp luật về trật tự an toàn xã hội. Kết hợp giữa phòng ngừa xã hội với phòng ngừa nghiệp vụ, tạo thế trận liên hoàn trong bảo đảm trật tự an toàn xã hội, đấu tranh phòng chống tội phạm, gắn với vai trò tham mưu, nòng cốt, trực tiếp của lực lượng CSND và xây dựng phong trào Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc trong các cơ quan, doanh nghiệp, trường học và địa bàn dân cư, với mỗi gia đình và thành viên, góp phần bảo vệ nhân dân, không để nhân dân bị tội phạm xâm hại, không để người dân bị tội phạm lôi kéo, mua chuộc vào hoạt động phạm tội.
Mỗi cán bộ, chiến sĩ CSND phải nhận thức do tính chất hoạt động và nhiệm vụ trong bảo đảm trật tự an toàn xã hội và phòng chống tội phạm, việc làm, hình ảnh của người cán bộ, chiến sĩ CSND sẽ có tác động rất lớn đến tâm tư, tình cảm của quần chúng nhân dân với lực lượng Công an nhân dân. Từ đó, cán bộ, chiến sĩ CSND cần không ngừng học tập, nâng cao trình độ về chính trị, pháp luật, nghiệp vụ, làm chủ khoa học kỹ thuật và các lĩnh vực tri thức có liên quan khác; đổi mới hơn nữa phong cách, lề lối làm việc, trau dồi đạo đức nghề nghiệp, quán triệt sâu sắc, thực chất tư tưởng trọng dân, gần dân, vì nhân dân phục vụ để được nhân dân tin yêu, giúp đỡ nhiều hơn...
Theo Dân Việt

Kết luận của Thanh tra Chính phủ không ảnh hưởng đến việc truy tố Nguyễn Huỳnh Đạt Nhân và đồng phạm trong vụ án công ty Tây Nam

Liên quan vụ án công ty Tây Nam, chỉ còn mấy ngày nữa Tòa án thành phố tiếp tục đưa ra xét xử thì lập tức như đến hẹn lại lên, mấy anh báo “ruột” của gia đình bị cáo Nhân liền nhảy vào đưa tin với nội dung “giật tít” như: Một khu đất, 2 kết luận trái ngược nhau, cho rằng kết luận giá trị khu đất 12, Nguyễn Trãi của Cơ quan điều tra và Thanh tra Chính phủ là trái ngược….

Liên quan vụ án này, trước đây tôi từng đề cập thủ đoạn của Nhân trong việc tiếp cận chính sách ưu đãi lãi suất của Chính phủ và bị Cơ quan an ninh điều tra phát hiện vào cuộc. Chúng tôi được biết, liên quan kết luận của Thanh tra Chính phủ, Văn phòng Chính phủ có công văn gửi UBND thành phố Cần Thơ đề nghị có ý kiến về nội dung, kiến nghị của Thanh tra Chính phủ tại Kết luận 978/KL-TTCP. Căn cứ Công văn của Văn phòng Chính phủ, UBND thành phố Cần Thơ mới có ý kiến giải trình. Như vậy, Kết luận Thanh tra 978/KL- TTCP ngày 22/6/2018 của Thanh tra Chính phủ gửi Thủ tướng Chính phủ để báo cáo và cho ý kiến chỉ đạo; đồng thời gửi đến UBND thành phố Cần Thơ là đối tượng bị thanh tra để có ý kiến giải trình. Do vậy, Kết luận 978 chưa phải là kết luận Thanh tra chính thức và được công bố chính thức nên chưa có giá trị chấp hành và các nội dung trong kết luận 978 vẫn bị điều chỉnh và thay đổi.Các bác làm ơn nghiên cứu cho kỹ rồi hả viết bài, đừng cầm đèn chạy trước ô tô. Theo tôi được biết, UBND thành phố đã có báo cáo giải trình, sớm muộn thì sẽ công bố chính thức thôi.
Bị cáo Nguyễn Huỳnh Đạt Nhân (áo xanh) tại phiên tòa. Ảnh: Minh Anh. 
Trở lại việc định giá 2.574,60m2 đất ở số 12, Nguyễn Trãi (UBND thành phố đã bán cho bị cáo Nhân) mà báo đề cập. Về vấn đề này, một số báo chí không hiểu hay cố tình không hiểu để bênh vực cho một hành vi sai trái của Nhân; là người dân thành phố Cần Thơ ai cũng biết với diện tích 2.574,60m2 bán với giá thị trường thời điểm 2012 là 104.033.000.000 đồng là đúng rồi (tương đương 40.376.369 đồng/1m2 còn gì), nếu so với giá đất của UBND thành phố Cần Thơ năm 2010 thì bằng 3,43 lần (11.760.000đồng/1m2), như vậy UBND thành phố đã lời to rồi còn gì. Ngoài ra nếu so với giá thị trường tại thời điểm bán đấu giá (2012) cũng chỉ bằng 1,03 lần, làm gì có sự chênh lệch 2,26 lần như Thanh tra Chính phủ kết luận.
Ngẫm nghĩ tôi cũng thấy vô lý thật, bởi lẽ nếu thằng Nhân may mắn mua miếng đất 12 Nguyễn Trãi giá rẻ chênh lệc 129 tỷ đồng như Thanh tra Chính phủ kết luận. Thế thì, tại sao nó không sang tay kiếm lời, bỏ túi cả trăm tỷ lúc bấy giờ? tội gì phải làm dự án, hồ sơ giả để vay chỉ có 289 tỷ đồng để hôm nay phải vào tù ngồi, bài toán đơn giản đứa bé lớp 3 cũng hiểu. Nhưng vấn đề ở đây, tôi muốn nói với các bạn rằng: đối với vụ án công ty Tây Nam là vụ án phức tạp, có nhiều tình tiết, đòi hỏi cơ quan tố tụng phải bỏ rất nhiều công sức để chứng minh tội phạm. Vì vậy tôi kêu gọi anh em nhà báo chính thống, hãy bình tĩnh, đừng đưa tin theo phía gia đình bị can và luật sư, bởi vì họ bao giờ cũng muốn giấu những sai phạm của con và thân chủ mình, thường cung cấp những thông tin thiếu khách quan, một chiều, không đúng sự thật, ảnh hưởng uy tín tờ báo. Bản thân tôi cho rằng vụ án có thể sắp hạ màn, lúc đó trắng đen sẽ rõ, gia đình bị cáo Nhân đừng có những hành động vô ích mà động viên con mình cố gắng cải tạo thành công dân tốt.
Bài sau, tôi sẽ nói rõ tài sản thế chấp của Nguyễn Huỳnh Đạt Nhân không đảm bảo như thế nào.
Ngọc Hải

Chia sẻ thông tin trên mạng xã hội có vi phạm Luật An ninh mạng?

Chỉ có những phát biểu, chia sẻ, đăng tải thông tin nhằm mục đích xâm phạm an ninh quốc gia thì mới có thể phương hại đến an ninh quốc gia.

Một trong những mục tiêu quan trọng của Luật An ninh mạng là bảo vệ an ninh quốc gia và bảo đảm trật tự an toàn xã hội trên không gian mạng. Điều này xuất phát từ thực trạng an toàn, an ninh trên không gian mạng đang tiếp tục có những diễn biến phức tạp, khó lường. Các cuộc tấn công vào hệ thống mạng công nghệ thông tin không ngừng tăng cả về số lượng, cường độ và tính phức tạp. Các nhóm tội phạm ngày một gia tăng với sự hỗ trợ của các tổ chức kinh tế-chính trị và nguy cơ chiến tranh mạng đang hiện hữu, đe dọa hòa bình và an ninh thế giới, chủ quyền quốc gia.
Về vấn đề này, phóng viên phỏng vấn luật sư Giang Hồng Thanh – Văn phòng luật sư Giang Thanh.
PV: Nhiều người vẫn chưa hiểu và băn khoăn tại sao hoạt động phát biểu, đăng tải hay chia sẻ thông tin trên mạng xã hội lại có thể phương hại đến an ninh quốc gia, thưa ông?
Luật sư Giang Hồng Thanh: Chỉ có những phát biểu, chia sẻ, đăng tải thông tin nhằm mục đích xâm phạm an ninh quốc gia thì mới có thể phương hại đến an ninh quốc gia chứ không phải tất cả những phát biểu, đăng tải, chia sẻ thông tin nhằm mục đích khác cũng phương hại an ninh quốc gia.
Các hành vi xâm phạm an ninh quốc gia được quy định cụ thể tại Chương 13, Bộ luật Hình sự. Ví dụ, hành vi hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, hành vi bạo loạn, khủng bố nhằm chống chính quyền nhân dân, phá hoại chính sách đoàn kết – đây là hành vi được coi là xâm phạm an ninh quốc gia.
Việc phát biểu, đăng tải thông tin nhằm mục đích xâm phạm đến an ninh quốc gia thì ai cũng phải hiểu là gây phương hại đến an ninh quốc gia.
Ví dụ, một người viết bài kêu gọi những người khác lật đổ Nhà nước Việt Nam hoặc kích động hận thù, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, sau đó mọi người chia sẻ bài viết thì không thể nói việc chia sẻ đó không làm tổn hại hay gây ảnh hưởng xấu tới lợi ích quốc gia.
PV: Những gì xảy ra trong thời gian qua, có thể thấy rất nhiều mối đe dọa trên không gian mạng. Vậy những thông tin nào bị cấm khi hoạt động trên môi trường mạng xã hội, thưa luật sư?
Luật sư Phan Hồng Thanh: Vấn đề này được quy định cụ thể tại Điều 8, Luật an ninh mạng và có hiệu lực vào năm 2019.
Cụ thể, tại khoản 1 quy định: Sử dụng không gian mạng để thực hiện hành vi sau đây: a) Hành vi quy định tại khoản 1 Điều 18 của Luật này; b) Tổ chức, hoạt động, cấu kết, xúi giục, mua chuộc, lừa gạt, lôi kéo, đào tạo, huấn luyện người chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; c) Xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xúc phạm tôn giáo, phân biệt đối xử về giới, phân biệt chủng tộc; d) Thông tin sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho các hoạt động kinh tế - xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan nhà nước hoặc người thi hành công vụ, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác; đ) Hoạt động mại dâm, tệ nạn xã hội, mua bán người; đăng tải thông tin dâm ô, đồi trụy, tội ác; phá hoại thuần phong, mỹ tục của dân tộc, đạo đức xã hội, sức khỏe cộng đồng; e) Xúi giục, lôi kéo, kích động người khác phạm tội.
Một trong những hành vi nghiêm cấm tiếp theo là: Thực hiện tấn công mạng, khủng bố mạng, gián điệp mạng, tội phạm mạng; gây sự cố, tấn công, xâm nhập, chiếm quyền điều khiển, làm sai lệch, gián đoạn, ngưng trệ, tê liệt hoặc phá hoại hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia.
Khoản 3 Điều 8 quy định: Sản xuất, đưa vào sử dụng công cụ, phương tiện, phần mềm hoặc có hành vi cản trở, gây rối loạn hoạt động của mạng máy tính, mạng viễn thông; phát tán chương trình tin học gây hại cho hoạt động của mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử; xâm nhập trái phép vào mạng máy tính, mạng viễn thông hoặc phương tiện điện tử của người khác.
Khoản 4: Chống lại hoặc cản trở hoạt động của lực lượng bảo vệ an ninh mạng; tấn công, vô hiệu hóa trái pháp luật làm mất tác dụng biện pháp bảo vệ an ninh mạng.
Khoản 5: Lợi dụng hoặc lạm dụng hoạt động bảo vệ an ninh mạng để xâm phạm chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân hoặc để trục lợi.
Khoản 6: Hành vi khác vi phạm quy định của Luật này.
PV: Điều 8 của Luật An ninh mạng đã quy định các hành vi bị nghiêm cấm. Như vậy, các tổ chức, cá nhân hoạt động trên không gian mạng vi phạm pháp luật thì mới chịu sự điều chỉnh của Luật An ninh mạng, còn các hoạt động hợp pháp khác của người dân và doanh nghiệp vẫn hoạt động bình thường. Điều này có thể hiểu một cách ngắn gọn và dễ hiểu như thế nào, thưa luật sư?
Luật sư Giang Hồng Thanh: Nhà nước Việt Nam không bao giờ cấm và ngăn cản người dân hoặc doanh nghiệp hoạt động hợp pháp trên môi trường không gian mạng. Tuy nhiên, ranh giới giữa hợp pháp và trái phép lại khá mong manh, và để phân biệt việc này cũng không phải đơn giản.
Ví dụ, người dân muốn bày tỏ quan điểm, ý kiến của mình trên tinh thần xây dựng đối với một quyết định của cơ quan Nhà nước hoặc sự kiện nào đó do Nhà nước tổ chức mà người dân cho rằng chưa phù hợp, thì có thể trong cách biểu đạt ý kiến, quan điểm, người dân vô tình sử dụng những ngôn ngữ không đúng chuẩn mực, văn phạm quy tắc. Vậy việc biểu đạt đó có phải là hành vi tuyên truyền chống Nhà nước hay không?
Hoặc một người gặp bất công do người có thẩm quyền gây ra thì người gặp bất công đó lên mạng kêu gọi tranh thủ sự ủng hộ của mọi người, thì việc kêu gọi đó có phải là lôi kéo, tụ tập đông người hay không?
Nếu không tỉnh táo phân biệt được thì đôi khi chúng ta tưởng những hành động của mình đúng pháp luật nhưng vô tình lại là trái phép.
PV: Với những hành vi vi phạm Luật An ninh mạng như những clip kêu gọi tụ tập đông người... thì sẽ bị xử lý như thế nào, thưa luật sư?
Luật sư Giang Hồng Thanh: Việc kêu gọi tụ tập đông người có bị xử lý hay không phụ thuộc vào mục đích kêu gọi. Nếu mục đích nhằm kích động mọi người phá hoại cơ sở vật chất của cá nhân, tổ chức khác nhằm chống lại người thi hành công vụ thì việc kêu gọi đó sẽ bị xử lý hình sự.
Nếu việc kêu gọi chỉ nhằm mục đích tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng thì quan điểm của tôi cho rằng hành vi đó không vi phạm pháp luật.
PV: Doanh nghiệp có hoạt động cung cấp dịch vụ mạng viễn thông, mạng internet có trách nhiệm như thế nào để bảo vệ an ninh mạng và lợi ích quốc gia?
Luật sư Giang Hồng Thanh: Doanh nghiệp có hoạt động cung cấp dịch vụ mạng viễn thông, mạng internet có một số trách nhiệm: xác thực thông tin khi người dùng đăng ký tài khoản số; bảo mật thông tin, tài khoản của người dùng; cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an khi có yêu cầu bằng văn bản để phục vụ điều tra, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an ninh mạng;
Ngăn chặn việc chia sẻ thông tin, xóa bỏ thông tin có nội dung quy định tại Khoản 1,2,3,4,5 Điều 16 Luật An ninh mạng trên dịch vụ hoặc hệ thống thông tin do cơ quan tổ chức trực tiếp quản lý chậm nhất 24 giờ kể từ thời điểm có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ TT&TT. Lưu nhật ký hệ thống để phục vụ điều tra, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an ninh mạng trong thời gian theo quy định của Chính phủ.
Không cung cấp hoặc ngừng cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet hoặc các dịch vụ gia tăng cho tổ chức, cá nhân đăng tải trên không gian mạng thông tin có nội dung quy định tại các Khoản 1,2,3,4,5 Điều 16 Luật An ninh mạng, khi có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ TT&TT.
Những Khoản 1,2,3,4,5 Điều 16 Luật An ninh mạng quy định thông tin trên không gian mạng có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam; có nội dung kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng, có nội dung làm nhục, vu khống; xâm phạm trật tự quản lý kinh tế; có nội dung sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho các hoạt động kinh tế-xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan Nhà nước hoặc người thi hành công vụ; xâm phạm tới quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác.
PV: Xin cảm ơn ông.
Theo VOV

7/31/2018

Vũ 'nhôm' lĩnh 9 năm tù giam

17h15 chiều nay, sau một ngày xét xử, TAND TP Hà Nội đã công bố bản án đối với ông Phan Văn Anh Vũ (tức Vũ “nhôm”) và đồng phạm trong vụ án "cố ý làm lộ bí mật nhà nước".
HĐXX nhận định các bị cáo đã phạm tội cố ý làm lộ bí mật nhà nước và tuyên phạt Phan Văn Anh Vũ 9 năm tù giam.
Vũ 'nhôm' lĩnh 9 năm tù giam
Vũ 'nhôm' lĩnh án 9 năm tù giam
Hai đồng phạm của ông Vũ là ông Phan Hữu Tuấn (nguyên Phó tổng cục trưởng Tổng cục Tình báo, Bộ Công an) bị tuyên phạt 7 năm tù; ông Nguyễn Hữu Bách (cán bộ Bộ Công an) bị tuyên phạt 6 năm tù.
Phan Văn Anh Vũ có hai luật sư bào chữa.
Đây là phiên tòa được xử kín và tuyên án công khai.
Trước đó, tháng 12/2017, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an khởi tố bị can đối với ông Phan Văn Anh Vũ về tội Cố ý làm lộ bí mật nhà nước.
Tối 21/12/2017, cơ quan điều tra khám nhà riêng của ông Vũ ở Đà Nẵng thì ông Vũ đã bỏ trốn sang Singapore. Sau đó, ông ta bị trục xuất, bắt theo lệnh truy nã.
Sau một ngày xét xử và nghị án, HĐXX TAND TP Hà Nội đã đưa ra phán quyết với bị cáo Vũ “nhôm” và đồng phạm.
Quá trình tuyên án Vũ “nhôm” và đồng phạm dài khoảng gần 10 phút. 
T. Nhung (VietNamnet)

7/26/2018

LÊN ÁN HÀNH VI XUYÊN TẠC HÌNH ẢNH CATP CẦN THƠ THAM GIA NHẶT RÁC BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG

Thời gian gần đây, lợi dụng hoạt động của lực lượng CSGT, CSTT Công an thành phố Cần Thơ xuống đường nhặt rác bảo vệ môi trường, một số đối tượng xấu đã đăng tải và chia sẻ trên mạng xã hội các nội dung xuyên tạc, bôi xấu hình ảnh các chiến sĩ Công an nhân dân, cho rằng thực chất đây là các hoạt động nhằm “phô trương sự đểu cáng” hay “dành hết việc của lao công”… Đây là những luận điệu vu khống, bịa đặt xấu xa của các đối tượng xấu nhằm vào lực lượng Công an nhân dân nói chung và Công an thành phố Cần Thơ nói riêng cần phải bị lên án.
Luận điệu xuyên tạc của các đối tượng xấu
Được biết, hoạt động trên là của cán bộ, chiến sĩ Phòng cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động và cảnh sát trật tự - Công an thành phố Cần Thơ nhặt rác, phát quang bụi rậm trên đường phố vào ngày cận tết Mậu Tuất năm 2018. Đây là hoạt động trong kế hoạch của Giám đốc Công an thành phố Cần Thơ về việc đảm bảo trật tự an toàn giao thông trước, trong và sau Tết Nguyên đán.
Xuống đường dọn rác là công việc của cộng đồng, bất cứ lực lượng nào cũng cần phải tham gia, từ trường học, các đoàn thể, thanh niên, sinh viên, phụ nữ đến các cơ quan nhà nước. Cho nên, việc huy động cảnh sát xuống đường dọn rác không chỉ để xây dựng hình ảnh của lực lượng công an nhân dân trong mắt người dân, mà còn kêu gọi cộng đồng hưởng ứng xây dựng nếp sống văn minh, không xả rác, đó là điều tốt đẹp nên khuyến khích.
Hoạt động nhăt rác bảo vệ môi trường của Công an thành phố Cần Thơ
Người khác nhìn cảnh sát lượm rác, thì họ sẽ thay đổi nhận thức, không nên xả rác bừa bãi. Học sinh, con em chúng ta, nhìn thấy các cô chú cảnh sát giao thông lượm rác thì các cháu cũng có ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường, các cháu sẽ biết bỏ rác đúng nơi quy định. Giáo dục là nêu gương và lực lượng công an nhân dân nêu gương cho cộng đồng là đúng là cần thiết.
Không chỉ công an nhân dân, nhiều tổ chức khác cùng tham gia. Một tổ chức, đoàn thể, cơ quan, trường học, mỗi năm xuống đường dọn rác vài lần, chắc chắn sẽ có thay đổi tích cực đối với môi trường sống cũng như nhận thức của người dân.
Hoạt động nhặt rác của cán bộ chiến sĩ CATP Cần Thơ đã diễn ra vào ngày 12/2/2018, báo chí đã đăng tải nhiều hình ảnh và thông tin ca ngợi, nhận được sự đồng tình ủng hộ của quần chúng nhân dân. Tuy nhiên, đến nay những hình ảnh tốt đẹp đó đã bị một số kẻ xấu xa cóp nhặt, đăng lại và dùng nó để xuyên tạc, dùng những tữ ngữ thô thiển, hằn học để nhằm bôi xấu hình ảnh của các chiến sĩ Công an nhân dân. Thủ đoạn này cần phải bị lên án, tẩy chay. Gửi tới những kẻ có tâm địa xấu xa, anh hùng sau thế giới ảo facebook rằng: Xã hội này tốt đẹp bởi từ những hành động đẹp dủ chỉ là nhỏ nhất xuất phát từ mỗi cá nhân, chứ không phải là ăn không ngồi rồi cào phím xuyên tạc./.
Người Tây Đô

ĐÔI ĐIỀU VỀ VỤ TRỤC XUẤT WILLIAM NGUYỄN!

Sau phiên tòa, với bản án trục xuất ngay lập tức dành cho Wiliam Nguyễn, nhiều người đã tỏ ra băn khoăn, thậm chí bức xúc, chúng ta cùng làm rõ đôi điều về vấn đề này:
1. Mức án quá nhẹ, đáng ra phải tù để răn đe bọn phản động?
Trước hết tôi cũng đồng tình với nhận định đó, bởi đối chiếu những hành vi của William Nguyễn với quy định Luật hình sự 2015 thì anh ta xứng đáng bị phạt tù nhiều hơn số ngày đã bị tạm giữ, tạm giam (hơn 01 tháng) kể từ khi bị bắt.
Tuy nhiên, ở một góc nhìn khác, trong xử lý một vụ án có yếu tố nước ngoài, các cơ quan chức năng thường tính toán rất kỹ.
Về chính trị, rõ ràng trong quan hệ đối ngoại là "có đi, có lại". Chính phủ nào khi có công dân mình bị bắt ở nước ngoài đều chịu áp lực dư luận về trách nhiệm lên tiếng, bảo vệ. Và đối với Mỹ chắc chắn là rất lớn, nên việc họ tác động lên Việt Nam là điều đương nhiên. 
Song để thả William Nguyễn chúng ta được gì? Tôi nghĩ không chỉ đảm bảo yêu cầu về đối ngoại tranh thủ sự hợp tác với siêu cường số 1 thế giới, mà quan trọng nhất chính là Bộ ngoại giao Mỹ đã phải công khai lên tiếng thể hiện thái độ rõ ràng, dứt khoát, cảnh báo nghiêm khắc không ủng hộ công dân Mỹ tham gia các hoạt động biểu tình chống chính quyền ở Việt Nam.

Về pháp luật, quan trọng nhất là giáo dục và răn đe. Bản thân William Nguyễn chấp hành hình phạt tù hơn 01 tháng (thời gian tạm giữ, tạm giam) kể từ ngày bị bắt, đã thành khẩn công khai nhận tội và hợp tác tích cực với cơ quan điều tra; Cùng với tuyên bố cảnh báo của Bộ ngoại giao Mỹ chắc chắn đã tác động mạnh đến cử tri Mỹ, nhất là cộng đồng người Việt ở nước ngoài về mối nguy hiểm khi vi phạm pháp luật Việt Nam. Nên chắc chắn từ nay trở về sau những kẻ có ý định về nước nhằm chống chính quyền sẽ phải cân nhắc rất kỹ. Còn những kẻ phản động trong nước đã bị bắt, đang ảo tưởng Mỹ sẽ can thiệp thì sớm vỡ mộng, vì Mỹ không thèm quan tâm đến những thằng không phải công dân Hoa Kỳ. 
Vậy việc trục xuất anh ta xem ra cũng được nhiều nữa là khác đấy chứ!


2. Trục xuất có phải là hình thức đặc biệt? Có phải vì hèn khi Tòa không tuyên cấm William Nguyễn nhập cảnh vĩnh viễn?
- Có người thắc mắc, thậm chí bức xúc cho rằng chúng ta hèn đến nổi Tòa không tuyên cấm nhập cảnh vĩnh viễn đối với anh ta. Nhưng xin thưa rằng các bạn cần đọc và hiểu luật, vì:
+ Cấm nhập cảnh vĩnh viễn không được quy định là hình phạt chính hay hình phạt bổ sung thì lấy cơ sở nào để Tòa án tuyên cấm.
+ Tuy không tuyên cấm, nhưng đương nhiên theo Luật hình sự quy định người bị trục xuất sẽ bị cấm nhập cảnh trong một thời gian nhất định, cái này các bạn cứ mở luật mà đọc. 
+ Các bạn đọc khoản 9 Điều 21 và khoản 4 Điều 22 sẽ thấy khi “có lý do về quốc phòng, an ninh, trật tự an toàn xã hội” thì Bộ trưởng BQP và BCA có quyền quyết định việc cấm nhập cảnh đối với ai đó. Vậy việc cấm nhập cảnh quá đơn giản và cấm nhập cảnh cũng cần gì đưa lên loa phường, thế mới có một số tên hí hững ra sân bay nhưng đành cụp đuôi quay về là vậy đấy.

3. Tại sao phải hộ tống anh ta ra sân bay mà không để nó tự về.
Vậy xin hỏi có nước nào trục xuất mà cơ quan chức năng lại thả người bị trục xuất ra để nó tự đi không? Nó trốn thì cha con lại cong đít đi tìm bắt về và nhận gạch đá thiên hạ à? Lấy ai để làm thủ tục thông báo bàn giao người cho cơ quan đại diện nước ngoài?. Đó là chưa nói đến nó ra ngoài tạo cớ xuyên tạc mình đánh đập, đe dọa, bắt cóc tù nhân... Vậy nên, việc nó được hộ tống bởi xe biển xanh thì có gì ghê gớm mà phải xoắn./.

TÓM TẮT VÀ NHẬN ĐỊNH VỀ DƯ LUẬN QUANH VỤ ĐÌNH BẢN BÁO TUỔI TRẺ ONLINE

Chiều tối ngày 16/07/2018, Bộ Thông tin – Truyền thông đã ra quyết định xử phạt báo Tuổi Trẻ 220 triệu VNĐ, và đình bản phiên bản online của báo này trong 3 tháng. Theo quyết định xử phạt, thì báo Tuổi trẻ Online đã có hành vi “thông tin sai sự thật gây hậu quả nghiêm trọng” trong bài “Chủ tịch nước đồng ý cần ban hành Luật Biểu tình”, đăng ngày 19/6/2018; và “thông tin gây mất đoàn kết dân tộc” trong phần bình luận của bài viết “Sao trong quy hoạch chưa thấy cao tốc cho miền Tây?”, đăng ngày 26/5/2017. Cụ thể, trong bài viết thứ nhất, báo Tuổi Trẻ đưa tin rằng Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã đồng ý rằng cần ban hành Luật Biểu tình trong một cuộc tiếp xúc cử tri TP.HCM, trong khi thực ra ông Quang không nói như vậy. Trong phần bình luận của bài viết thứ hai, một độc giả đã viết rằng “Bắc kỳ cai trị Nam kỳ mà!”, nhưng đoạn này không bị xóa.
Ngay sau khi bị đình bản, trang Facebook của báo Tuổi Trẻ Online đã đăng một khung avatar có dòng chữ “Tuổi Trẻ Online – Niềm tin của bạn!”. Các phóng viên Tuổi Trẻ Online đồng loạt dùng khung avatar này, tạo thành phong trào được một bộ phận cộng đồng mạng hưởng ứng. Đồng thời, báo Tuổi Trẻ Online cũng tiếp tục hoạt động trên trang Facebook của họ.

Hôm sau, sáng 17/07, một số cựu phóng viên các báo chính thống bắt đầu khai thác chủ đề này để tuyên truyền chính trị [5]. Một mặt, họ tuyên truyền rằng trong hệ thống báo chí của Việt Nam “không có tự do ngôn luận”, khi tìm cách biến báo chí thành “công cụ truyền thông” của Đảng và Nhà nước. Mặt khác, họ kêu gọi chuyển sang mô hình quản lý báo chí của Mỹ, trong đó không có bất cứ cơ quan nhà nước nào cấp thẻ nhà báo, cấp giấy phép hoạt động cho các cơ quan truyền thông, xử phát hành chính các cơ quan truyền thông; và báo chí chỉ bị chế tài nếu bị kiện ra tòa án.
Cụ thể, khoảng 8h sáng ngày 17/07, ông Nguyễn Bảo Trung, cựu phóng viên báo Thanh Niên, tuyên truyền rằng Ban Biên tập báo Tuổi Trẻ nên “đấu tranh công khai cho chính mình, cho tự do báo chí” [1]. Đến khoảng 12h trưa cùng ngày, ông Trung tiếp tục viết post đề nghị thay đổi nền báo chí theo mô hình của phương Tây, trong đó mỗi cơ quan báo chí hoạt động như một doanh nghiệp bình thường, chỉ chịu sự điều chỉnh của Luật Hình sự và Luật Dân sự, chứ không chịu sự quản lý và chế tài của Nhà nước [4].
Cùng thời điểm 8h sáng ngày 17/07, Trương Huy San (cựu phóng viên báo Tuổi Trẻ) viết rằng vì báo Tuổi Trẻ tự kinh doanh để duy trì hoạt động của mình, chứ không lệ thuộc vào ngân sách của Nhà nước, Nhà nước nên “đối xử với Tuổi Trẻ” “như một doanh nghiệp”, thay vì “như một công cụ truyền thông”. Cụ thể, ông San đề nghị kỷ luật riêng những người có sai phạm, thay vì đình bản một tờ báo liên quan đến sinh kế của nhiều phóng viên [2].
Khoảng 12h trưa 17/07, ông Đặng Tâm Chánh (cựu Tổng Biên tập báo Sài Gòn Tiếp thị) viết một bài dài trên Facebook cá nhân để khai thác vụ việc. Trong bài, ông Chánh tuyên truyền rằng khi đình bản vĩnh viễn báo Sài Gòn Tiếp thị và đình bản 3 tháng báo Tuổi Trẻ Online, nhà nước đang tìm cách ngăn cấm các tờ báo sống bằng tiền của độc giả thay vì “tiền của Đảng”; đang vi phạm quyền tự do báo chí; và vi phạm quyền làm việc để mưu sinh của các phóng viên. Ngoài ra, ông Chánh cũng viết rằng Nhà nước “không có quyền” đình bản báo chí khi báo chí có sai phạm [3].
Cũng trong ngày 17/07, một phóng viên giấu tên nói trên RFA tiếng Việt rằng việc tạm đình bản báo Tuổi Trẻ Online cho thấy chế độ của Việt Nam “là chế độ độc tài độc đảng”, “có tham vọng khống chế tự do ngôn luận”, “chỉ coi báo chí là công cụ để phục vụ chế độ” [7].
Cùng ngày, trên Luật khoa Tạp chí, Nguyễn Quốc Tấn Trung ca ngợi mô hình quản lý báo chí ở Mỹ, trong đó không có bất cứ cơ quan nhà nước nào cấp thẻ nhà báo, cấp giấy phép hoạt động cho các cơ quan truyền thông, xử phát hành chính các cơ quan truyền thông; và báo chí chỉ bị chế tài nếu bị kiện ra tòa án [8]. Gần 1 tháng trước, trong dịp kỷ niệm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/06), Luật khoa Tạp chí cũng đã đăng 2 bài dài để tuyên truyền theo hướng tương tự, và mở thêm Tag “Tự do báo chí” ngay sau đó [10].
Vì Luật khoa Tạp chí được quản lý bởi hai cựu phóng viên báo chính thống, là Trịnh Hữu Long và Phạm Đoan Trang, có thể nói giới cựu phóng viên đóng vai trò quan trọng trong dư luận phản đối vụ tạm đình bản.
Ngoài hướng tuyên truyền trên, nhiều cá nhân chống đối cũng đồng loạt viết trên Facebook rằng họ “không tin” báo Tuổi Trẻ trích dẫn sai lời Chủ tịch nước Trần Đại Quang.
Vì các cá nhân vừa kể đã nêu ra rất nhiều vấn đề trong vụ việc, mình xin bóc tách từng vấn đề một để thính giả được rõ.
Trước hết, chúng ta có lý do để tin rằng phóng viên báo Tuổi Trẻ đã thật sự trích dẫn sai lời Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Hiện nay, đã có hai nguồn tin khẳng định điều đó.
Nguồn tin đầu tiên là các phóng viên báo Tuổi Trẻ. Ngày 16/07, khi đài RFA nhắn tin cho một phóng viên báo Tuổi Trẻ để tìm hiểu về nội tình vụ việc, phóng viên đó đã trả lời như sau [6]:
“Phóng viên sai, trích ẩu. Biên tập viên thông qua không kiểm tra lại. Tuổi Trẻ Online sai rồi bị phạt là đúng. Đó chỉ là đề nghị của cử tri.”
Nguồn tin thứ hai là ông Nguyễn Bảo Trung, cựu phóng viên báo Thanh Niên. Ngày 17/07, Trung viết trên Facebook cá nhân rằng theo ông tim hiểu, thì “ông Trần Đại Quang không nói cần có luật biểu tình như báo Tuổi Trẻ đã dẫn trong bài viết. Đó là ý kiến của một cử tri nhưng không hiểu sao phóng viên lại “gắn” cho ông Chủ tịch nước”. Vì Nguyễn Bảo Trung đã chuyển thành một cây bút “lề trái”, ông không có nhiều động cơ để nói dối trong vụ này.
Như vậy, nhiều khả năng báo Tuổi Trẻ Online đã đưa tin sai sự thật, chứ không bị “vu cáo” như nhiều nhân vật chống Cộng đang đặt giả thuyết.
Trong vụ việc này, báo Tuổi Trẻ Online đã có hành vi “Thông tin sai sự thật, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân” - bị nghiêm cấm theo Khoản 8 Điều 9 của Luật Báo chí 2016. Do đó, báo này xứng đáng bị kỷ luật bằng hình thức đình bản tạm thời và phạt tiền, theo quy định tại Khoản 2 Điều 59 của Luật Báo chí 2016. Như vậy, khi Bộ Thông tin – Truyền thông tạm đình bản báo Tuổi Trẻ Online, Bộ đang làm luật. Cựu nhà báo Đặng Tâm Chánh không nên nói rằng Nhà nước “không có quyền” đình bản báo chí sai phạm, trừ phi ông phủ nhận luật pháp Việt Nam.
Vậy khi xử phạt báo Tuổi Trẻ Online, chính phủ có vi phạm quyền tự do ngôn luận của công dân hay không? Mình cho là không, vì quyền tự do ngôn luận không bao gồm quyền đưa tin sai sự thật. Ở một số nước áp dụng mô hình đa đảng, hành vi đưa tin sai sự thật còn bị nghiêm trị hơn ở Việt Nam. Chẳng hạn, ngày 02/04/2018, Nghị viện Malaysia đã ban hành “Đạo luật Chống Tin Giả”, theo đó bất cứ ai làm ra hoặc chia sẻ thông tin sai sự thật trên Internet sẽ bị xem là phạm luật hình sự, với mức án tù lên đến 6 năm, và mức tiền phạt lên đến 128 nghìn dollar Mỹ. Ở Đức, hành vi đăng tải lên báo chí hoặc Internet các nội dung sai sự thật, phỉ báng tổng thống, phỉ báng nhà nước, phỉ báng tôn giáo, các nội dung có tác động phá hoại trật tự công cộng, kích động hận thù… đều bị xem là phạm tội hình sự. Ngày 30/06/2017, Đức đã ban hành “Đạo luật Chế tài Mạng”, cho phép chính phủ Đức yêu cầu các mạng xã hội gỡ bỏ những nội dung trái luật vừa nêu, nếu không muốn phải nộp khoản tiền phạt lên đến 50 triệu Euro [9]. Như vậy, các phóng viên, biên tập viên chịu trách nhiệm về vụ đưa tin sai của báo Tuổi Trẻ có thể còn phải chịu mức phạt lớn hơn nếu họ sống ở Malaysia và Đức.
Tiếp theo xin bàn về lời đề nghị áp dụng mô hình quản lý báo chí ở Mỹ, trong đó không có bất cứ cơ quan nhà nước nào cấp thẻ nhà báo, cấp giấy phép hoạt động cho các cơ quan truyền thông, xử phát hành chính các cơ quan truyền thông; và báo chí chỉ bị chế tài nếu bị kiện ra tòa án. Theo mình được biết, thì mô hình này đã hoạt động một cách khá hiệu quả ở Mỹ từ sau Thế chiến II đến nay. Tuy nhiên, có 3 lý do khiến mình tin rằng mô hình này chưa phù hợp với điều kiện hiện nay ở Việt Nam.
Thứ nhất, để đạt được mức độ phát triển như hiện nay, nền báo chí tự do của Mỹ đã phải trải qua 230 năm liên tục phạm sai lầm. Chẳng hạn, từ ngày lập quốc đến năm 1830, báo chí Mỹ thường chia thành các đảng phái chính trị để công kích nhau, không khác các báo "lề phải" và "lề trái" của Việt Nam đang công kích nhau trên Internet. Từ năm 1872 đến năm 1920, khi Mỹ trải qua giai đoạn công nghiệp hóa, báo chí trở thành một nền công nghiệp béo bở, và nhà báo trở thành nô lệ của đồng tiền. Trong giai đoạn này, báo chí Mỹ thường câu khách bằng các tin giật gân, lá cải, vi phạm quyền riêng tư, giả khoa học. Khoảng giữa giai đoạn này, trùm truyền thông William Raldolph Hearst đã dùng các bản tin sai sự thật, phóng đại sự thật hoặc mang tính tuyên truyền một chiều để kích động dân Mỹ, góp phần làm bùng nổ chiến tranh giữa Mỹ và Tây Ban Nha. Từ năm 1920 đến năm 1945, các tập đoàn lớn bắt đầu mua lại các tòa soạn, khiến báo chí Mỹ được điều hành bởi các doanh nghiệp thay vì các nhà báo. Cuối năm 1920, 1/4 số tờ báo ở Mỹ nằm trong tay 6 doanh nghiệp. Như vậy, trong khoảng 160 năm, mô hình quản lý báo chí của Mỹ đã không thoát khỏi những vấn đề mà mô hình Việt Nam đang mắc phải.
Trong 160 năm đó, nền “báo chí tự do” của Mỹ đã tự rút kinh nghiệm, tự điều chỉnh để dần hoàn thiện, như Luật khoa Tạp chí đề cập. Nhưng họ làm được vậy vì Mỹ là một nước lớn, đất rộng, nằm tách biệt với thế giới. Nếu Mỹ cũng là một nước nhỏ, đất chật người đông, lại nằm trong một khu vực mà các cường quốc đang tranh chấp như Việt Nam, thì mọi trùm truyền thông Hearst đều có thể gây ra chiến tranh và hỗn loạn trong nội địa, khiến đất nước sụp đổ và nền báo chí thụt lùi. Vì vậy, trong điều kiện hiện nay của Việt Nam, nhà nước quản lý báo chí là điều cần thiết.
Hiện nay, nhiều quốc gia Đông Nam Á khác cũng đang áp dụng quản lý nhà nước đối với báo chí. Chẳng hạn, Indonesia kiểm duyệt báo chí để tránh các xung đột tôn giáo và sắc tộc, Malaysia kiểm duyệt báo chí để bảo vệ bản sắc Hồi giáo trước các ảnh hưởng từ phương Tây, Singapore vừa kiểm duyệt báo chí, vừa buộc các báo phải đăng quan điểm của chính quyền bên cạnh quan điểm riêng của mình. Qua đó, có thể thấy mỗi quốc gia cần xây dựng hệ thống quản lý báo chí riêng, phù hợp với điều kiện của mình, thay vì bắt chước Mỹ một cách mù quáng.
Thứ hai, không phải Mỹ không có bất cứ cơ chế quản lý báo chí nào. Từ năm 1945 đến nay, nền báo chí Mỹ đã vận hành tốt nhờ cơ chế tự quản, trong đó các nghiệp đoàn báo chí giữ cho thành viên của mình tuân thủ các quy tắc đạo đức nghiệp vụ báo chí. Vì hiện nay, Hội Nhà báo Việt Nam và các NGO trong lĩnh vực báo chí – truyền thông đều quá yếu hoặc hoạt động không lành mạnh, chúng không thể quản lý báo chí thay cho Nhà nước.
Xét các yếu tố trên, mình tin rằng giới phóng viên Việt Nam nên tuân thủ tốt pháp luật, và tự giữ vững các chuẩn mực đạo đức, nghiệp vụ của mình, trước khi đòi hỏi một mức độ tự do báo chí lớn hơn từ Nhà nước.
Báo Tuổi Trẻ rất mạnh về tinh thần tự chủ và tinh thần chống tiêu cực. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, phóng viên Tuổi Trẻ thường xuyên đưa tin không đầy đủ, tin sai sự thật mỗi lần bắt được dấu hiệu tiêu cực trong các chính sách của Nhà nước. Mong báo Tuổi Trẻ biết kiềm chế dục vọng chính trị, để tuân thủ tốt các nguyên tắc nghề nghiệp của mình. Không thể lau sạch nhà bằng một cái giẻ bẩn, và không thể chống tiêu cực trong xã hội bằng những bản tin chất lượng thấp.
NTH- GDCT
__________

CHÚ THÍCH:
[1] Status rằng Ban Biên tập báo Tuổi Trẻ nên “đấu tranh công khai cho chính mình, cho tự do báo chí” - Nguyễn Bảo Trung (FB cá nhân), 17/07/2018, 07:57

[2] "TUỔI TRẺ" - Trương Huy San (FB cá nhân), 17/07/2018, 08:10

[3] "Tự do báo chí hay tự do đình bản?" - Đặng Tâm Chánh (FB cá nhân), 17/07/2018, 11:54

[4] "Trả lại báo chí cho dân sự" - Nguyễn Bảo Trung (FB cá nhân), 17/07/2018, 12:13

[5] "Mạng xã hội nói về vụ Tuổi Trẻ Online" - BBC tiếng Việt, 17/07/2018

[6] "Cơ chế: Sát thủ của tự do báo chí" - Cát Linh (RFA tiếng Việt), 17/07/2018

[7] "Phạt báo Tuổi Trẻ làm lộ bản chất sợ sự thật của Hà Nội" - RFA tiếng Việt, 17/07/2018

[8] "Quản lý báo chí Mỹ: Không giấy phép, không kiểm duyệt, không thẻ nhà báo" - Nguyễn Quốc Tấn Trung (Luật khoa Tạp chí), 17/07/2018

[9] "Làm luật chống tin giả: Trào lưu quốc tế nhiều hệ lụy" - Nam Quỳnh (Luật khoa Tạp chí), 18/07/2018

[10] Điểm tin lề trái số 5 (01/07/2018): Báo chí lề trái định cạnh tranh như thế nào?

THƯƠNG BINH TÂM THẦN VÀ NỖI ÁM ẢNH CHIẾN TRANH.

Chiến tranh đã qua đi, đất nước đã không còn tiếng bom đạn, thế nhưng với những người thương bệnh binh tâm thần thì nỗi đau, nỗi ám ảnh về những trận đánh khốc liệt vẫn luôn dày vò tâm trí họ. Chúng ta sẽ cùng đến với Trung tâm chăm sóc và phục hồi chức năng (PHCN) cho người tâm thần, thấu hiểu hơn những vết thương còn nhức nhối trên thân thể các thương bệnh binh, tri ân những hy sinh mất mát của thế hệ cha anh, đổi lấy cuộc sống hòa bình ngày nay. Xin đừng quên những người đã góp phần làm nên Tổ quốc!
Thương binh tâm thần và nỗi ám ảnh chiến tranh
Trong những ngày tháng 7 tri ân, được khoác lên người bộ quân phục .... tay cầm cờ đỏ sao vàng ... những người thương bệnh binh nửa tỉnh nửa mê bỗng trở thành những người lính cụ Hồ tràn đầy niềm vui chiến thắng. Họ hò reo ăn mừng cho chiến công của quân ta, mải miết phất lá cờ đỏ sao vàng để báo hiệu tin vui cho đồng đội. Với bệnh binh Phạm Mạnh Cường, chiến tranh mới chỉ như ngày hôm qua, những ký ức chắp vá về trận đánh ở Đồng Đăng luôn hiện về trong mỗi câu chuyện.
Bệnh binh - Phạm Mạnh Cường: Ngày xưa chiến đấu ở Lạng Sơn, thị trấn Đồng Đăng, nó chỉ đánh lả tả thôi, nó chỉ câu pháo vào nó phá trận địa, quân ta xông lên, đội hình của nó cũng xông lên. Ta thổi tù và xông lên, đánh đuổi nó lui mấy đại đội. Ta giải phóng Đồng Đăng cho quân về phía sau.
Ở khu điều dưỡng người có công tâm thần, những toa thuốc điều trị chỉ có tác dụng nhất thời, sự thấu hiểu, động viên mới chính là liều thuốc tốt nhất xoa dịu vết thương không lành trong tâm trí họ. Đôi khi, những ký ức chiến tranh vọng về, khiến cho người thương bệnh binh lên cơn tái phát tâm thần. Người thì la hét, ra lệnh xung phong, người thì đột ngột chào cờ và hát vang ca khúc "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng" cũng có người bỗng nửa đêm bật dậy khóc thương cho đồng đội vừa mới hy sinh.
Y sỹ Đào Thị Nhung - Trung tâm CS&PHCN người tâm thần tỉnh: Có những hôm thì cũng thấy một bác không ngồi ở trong giường mà cứ ra sau nhà vệ sinh khóc, tôi cũng vào động viên hỏi sao anh lại ngồi đây mà khóc thế này. Anh ấy bảo tôi thương anh Báu bạn tôi, anh ấy vừa chết hôm qua mà anh ấy có cô người yêu xinh lắm. Lúc ấy chúng tôi chỉ biết động viên an ủi anh Báu được đưa đi cấp cứu rồi, giờ anh về giường uống thuốc rồi ngủ đi, ngày mai chúng tôi dẫn anh đi thăm anh ấy.
Có khi chúng tôi thấy bệnh nhân ở giữa 2 khe cái bể, chúng tôi hỏi sao anh lại ở đây, bệnh nhân trả lời là tôi đang nấp bom, khi đó tôi lại nói là hết bom rồi, chúng minh ra ngoài lao động đi. Rồi nửa đêm hô hào xung phong, rất nhiều những ký ức chiến tranh như thế. Lúc đó chúng tôi phải an ủi, động viên vỗ về. Có những khi chúng tôi phải đồng hành với họ, cũng mốt hai mốt với họ rồi hô nghiêm, trở lại vị trí ban đầu thế là người ta lại trở lại vị trí ban đầu.
Trong số những thương bệnh binh tâm thần đang điều trị tại trung tâm, có người đôi lúc còn tỉnh táo, còn nhớ được gia đình người thân, nhưng nhiều người trong số họ không thể nhớ nổi mình là ai, tại sao lại đến nơi này và đã sống ở đây bao lâu. Những ký ức còn sót lại trong tâm trí họ chỉ đơn giản là nỗi đau chiến tranh, là nỗi niềm thương tiếc đồng đội và cả niềm vui chiến thắng.
Có những vết thương không bao giờ chữa lành, có những con người ra khỏi trận chiến là một con người khác, không nhớ nổi bản thân mình. Chiến tranh khốc liệt và đau đớn như vậy, để hôm nay những thế hệ sau luôn phải biết ơn những người đã hy sinh cuộc đời mình cho Tổ quốc, cho cuộc sống độc lập tự do hôm nay.
---
TĐ47